Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

QUA CẦU TRÀNG TIỀN BÊN TÀ ÁO TÍM




 










Chân lê dựa nạng  bước qua cầu
Tràng Tiền mộng mơ dài lê thê
Hương Giang vẫn thoảng gió đê mê
Kề tôi màu tím thân liễu nhỏ
 

Dìu tôi qua cầu bông hoa tím
Tim tím thanh cao,  ôi sang quá
Tiên Nữ hay ai đưa tôi qua cầu
Hoa mười giờ dẫn đưa ai đây

 

Cháy vàng mái tóc buổi nắng hanh
Mồ hôi mặn chát rỏ xuống môi
Hoa tươi,  em cười tươi môi tím Huế
Biến vị chát chua thành dịu ngọt
 

Em ơi một lần em đã chót
Trao tay xin hãy đừng rút lại
Để tôi được nâng và nâng mãi
Em đi rồi lời chào em gửi lại
 

Tay tôi đậm hương vị hoa nhài
Huế thương lần sau quay trở lại
Nhớ giúp tôi kẻ đi nạng vãng lai
Mến em thích ở mãi không về
 

Tràng Tiền mộng mơ dài lê thê
Hương Giang vẫn thoảng gió đê mê
Huế ơi, yêu người yêu em mãi
Tình tôi với Huế chẳng nhạt phai

31/07/2013
©Anh Tuấn Lê

BIỂN CÓ NHỚ THUYỀN?










[TSB]

Bao giờ biển chở thuyền ra khơi
Hè sang thu đến nhớ đầy vơi
Ban mai hiện hoàng hôn rơi
Vẫn nơi bến thuyền đợi bồi hồi

Thuyền mong được một lần say sóng
Ngất ngây biển rộng gió đưa mây
Lòng thuyền nóng bỏng cháy lửa lòng
Hay là biển mải đuà với sóng

Để thuyền mòn mỏi ngóng trông?
Không còn nhớ câu thề biển khơi
Chưa nói vì là duyên ở đời
Vắng biển, thuyền đơn lẻ chơi vơi

Một lần sóng đưa thuyền ra khơi
Sóng vỗ cho lòng thuyền lửa cháy

29/07/2013
Copyright Lê Anh Tuấn

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

AI BIẾN TÔI VÀ ANH THÀNH KẺ THÙ?

<của nhau>












Ai đẩy anh và tôi ra tuyến lửa
Ai nỡ làm con rối ngoại bang
Ai nỡ xoá tan ba thập kỷ
Thịt rơi mắu chảy đạn lửa thiêu
 

Để bây giờ  bể dâu quá nhiều
Con lià cha anh em bắn giết
Ngã xuống cho ai ai hỡi ai ơi
"Chinh Phụ Ngâm" tiếng nấc ngân vang

Dân Việt ta một kiếp bẽ bàng
Anh hùng chi khi ta giết bạn
Anh hùng chi đồng loại giết nhau
Máu hòa lệ xót hơn biển mặn

Ác mộng đã qua đi mà trên đầu
Vẫn đè nặng tấm khăn màu trắng
Việt Nam ơi! Tuấn kiệt anh hào
Bán hận cũ mở vòng tay ấm


Ta ôm nhau mở lòng tha thứ
Để cuộc chiến xưa vào quá khứ
Không mở lại vì nó chẳng giúp ta
Đất Việt, người Việt chung mái nhà


29/07/2013
 Copyright Lê Anh Tuấn

EM QUA LỀU THƠ




 










Kém tài đành phải bán thơ rong
Mưa nắng tối ngày bên lều thơ
Chẳng may gặp muà nắng hanh
Ế thơ xếp đầy cả lều tranh

Ngột ngạt vì cả ngày gió trốn
Đưa du khách đến lều thơ nhỏ
40 độ hồn thơ nóng rực
Khúc thi tình hừng hực trong tim

Mải đi tìm gió tôi không thấy
Gió đưa em mát trong tà áo
Che bờ vai mỏng vừa đến đây
Thoảng vị hoa nhài mái tóc mây

Em đến nắng đi gió lại đầy
Dừng chân em hỡi chỉ một giây
Mua bài thơ ai viết gửi lại đây
Cây bàng phủ bóng dài góc chợ

Gió đưa em đến gió rung cây
Mây che trời xanh làm nắng dịu
Có em thơ đỡ phải đìu hiu
Nóng rát cháy da anh vẫn chờ
Đợi em để bán một bài thơ (mới viết)

29/07/2013

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

VẠN LẦN XIN TRI ÂN











Xin được tri ân sự vẹn tròn
Tình sâu nghiã trọn cho tôi viết
Mấy câu thơ báo cho người biết
Vạn người yêu thơ nhận tôi là bạn

Tri ân NGƯỜI vạn lần xin đa tạ
Vạn lần cho tôi gửi lời cảm ơn
Xin được giữ lòng mộ thơ cuả bạn
Tri ân vạn lần và mãi mãi
Đến với tôi hôm nay và đến mãi
26/07/2013
Copyright Lê Anh Tuấn

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

MƯỢN THƠ TRI ÂN NGƯỜI














Khi ta sống chỉ nhờ bạn đọc
Và tâm hồn ngơ ngẩn chỉ có thơ
Đời chỉ đẹp khi vần thơ là câu hát
Uớc vọng cả nửa đời khao khát

Thơ không hay thi hồn chắp cánh
Không lià thân - hy vọng mong manh
Như lá không lià cành cây tươi xanh
Nhờ gió đưa thơ mời bạn đọc
Nặng triũ câu thơ đầy lệ ngọc
Hỡi người yêu thơ cùng bạn đọc

Mượn thơ ta hoạ bức tranh đời
Để nụ cười tươi mãi không nguôi!

24/07/2013
© Lê Anh Tuấn 

TO SELL "POESIE TO GO"



Trời đày đành phải bán thơ rong
Thân yếu, chân mềm triũ vai còng
Khổ thay chẳng ai thích thơ rong 

Ra lều thơ vào buổi ban mai

Rèm phủ hoàng hôn vẫn cứ chờ
Hoạ may gặp phải người lãng du
Câu thơ cuối ngày bán cho đủ
Bán thơ chỉ để sống qua ngày

Bạn ơi có lòng bạn mua ngay
Khi ánh hoàng hôn kia vụt tắt
Lời thơ cuối sẽ muôn đời bị ngắt
Như ngôi sao chổi vụt lên rồi tắt


23/07/2013
Copyright Lê Anh Tuấn


 TO SELL "POESIE TO GO"


God exiled  me have to sell  poetry
Due to body weakness, soft leg
Unfortunately no one likes "poetry  to go"
To be at the poetry tent at dawn

Until sunset still awaiting reader
Pedestrian, who may be wandering
Last verse on sale I'll give away
To sell poetry just to stay (alive)

You are my heart you buy now
When the lights went out on sunset
The words will last forever unlost
As the comet'll rise up and go off
 

 23/07/2013
Copyright Lê Anh Tuấn